Sở thích đến rạp xem phim của tui đã chết như thế nào?

Sở thích đến rạp xem phim của tui đã chết như thế nào?

Tui không dám nhận mình là một người mê phim ảnh. Bởi lẽ trí nhớ tui không tốt, tui không nhớ được nhiều tên phim, cũng không nhớ tên diễn viên luôn, tui chỉ thích đến rạp coi phim, tận hưởng cảm xúc và những thông điệp trong phim tại thời điểm đó mà thôi. Tuy nhiên, sở thích đó đã và đang chết dần chết mòn, đến nỗi chỉ sau một năm, tui không còn chút thiết tha nào khi đến rạp, thậm chí còn thấy chán ngán khi ai đó rủ đi xem phim. Vì sao? Đầu tiên, tui muốn khoe tí về sở thích coi phim của mình. Có thể nói, từ thời Megastar có thẻ VIP, sau đó chuyển thành CGV và đẻ ra thẻ VVIP, tui luôn có cái thẻ với quyền lợi cao nhất. Có thời điểm tui thích đi coi phim đến nỗi không có phim nào ra rạp mà tui không coi. Hồi...
Read More
[Câu chuyện tại rạp phim] – Người là ánh sáng của đời tôi

[Câu chuyện tại rạp phim] – Người là ánh sáng của đời tôi

Công nghệ phát triển đã tạo nên một mớ thiết bị hiện đại phục vụ cho nhu cầu cuộc sống của con người, trong đó có chiếc điện thoại. Từ việc điện thoại chỉ phục vụ nhu cầu nghe, gọi KHI CẦN THIẾT, đến nay nó đã tạo ra vô số dịch vụ "đi kèm", giúp con người có thể dùng điện thoại bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, bận rộn cũng cần mà quỡn quá cũng cần. Đến tháng 10/2016, tui tạm gọi chiếc điện thoại thần thánh được cập nhật mới nhất, đó là điện thoại thông minh (smart phone). Sau này nó còn cái tên gì tui không biết. Việc sử dụng điện thoại thông minh không đúng lúc, đúng chỗ, nếu nói ra thì vô số kể, nhưng tui chỉ lấy ra nội dung trong danh mục "Câu chuyện tại rạp phim" của tui mà nói thôi. Không biết mọi người đi coi phim có chú...
Read More
Đập Cánh Giữa Không Trung – thông điệp là gì?

Đập Cánh Giữa Không Trung – thông điệp là gì?

Thật ra "Thông điệp là gì?" là câu hỏi của anh, không phải của tui. Sau khi ra khỏi rạp, tui chưa kịp suy nghĩ gì nhiều, chỉ tạm chấp nhận đây là một giai đoạn trong nguyên cuộc sống của các nhân vật trong phim, không khởi đầu, không kết thúc, thì anh hỏi tui "Thông điệp của phim là gì?". Mấy ngày sau tui vẫn nghĩ chưa ra. Chắc tại phim nghệ thuật quá, tui kiến thức hạn hẹp không đủ để hiểu. 1. Phong cách: Phim vừa kết thúc, tui gợi nhớ đến "Bi, đừng sợ". Cũng khung cảnh ngoài Bắc ngột ngạt, u ám. Cũng chỉ là một giai đoạn của đời người, nhân vật còn chưa biết mình sẽ ra sao thì người xem làm sao biết được. Cũng là những cảnh phô diễn cơ thể trần trụi. Ai dè ... credit chạy lên thì Phan Đăng Di trong ê-kip hỗ trợ sản xuất. 2. Cảm xúc: Tui cảm...
Read More

Quy luật 80-20 và tâm sự của 1 khách hàng đã-trung-thành

Lời mở đầu: Quy luật 80-20 là quy luật tui được nghe từ anh dạy lại. Quy luật được áp dụng trong nhiều lĩnh vực, và trong kinh doanh, họ thấy rằng 80% doanh thu cho doanh nghiệp là do 20% trong số khách hàng mang lại. Tui tự hiểu: 20% khách hàng sẽ là người "có điều kiện" và "trung thành", thường xuyên chọn sản phẩm của doanh nghiệp đó và đóng góp đáng kể cho doanh thu của doanh nghiệp. Đương nhiên, việc chăm sóc đối tượng 20% khách hàng chắc chắn sẽ là điều quan trọng. Đoạn dưới đây là sự phẫn uất tui đã nhắc rất nhiều lần với bạn bè xung quanh, nên ai đọc thấy chán thì hãy bỏ qua :(. Tui thích coi phim, anh cũng thích coi phim. Tui và anh đã có thời gian chưa bỏ phim nào trong rạp cả. Thời điểm 2011-2012-2013, rạp còn tên cũ là Megastar - Công ty HQ...
Read More

[Câu chuyện tại rạp phim] – Đi coi phim cho có đi

Sở dĩ tui bảo "đi coi phim cho có đi" là bởi nhiều người chắc do đi chơi nhiều quá, riết không biết đi đâu nên đành kiếm đại 1 nơi. May mắn thay, rạp phim có nước, có bắp, có ghế êm nên ghé vào. Còn chuyện họ có trả tiền cho cái chỗ họ ngồi hay không lại là một câu chuyện khác. Hôm bữa tui đi coi phim "Tứ đại danh bổ 3" tại CGV Crescent Mall - suất khá trễ. Mà tui thì hay ngồi hàng ghế cuối cùng để hạn chế "rủi ro". Lúc tui mua thì nguyên hàng ghế bên trái chỗ tui ngồi chưa ai mua cả. Phim chiếu được 1/3 thì có 2 bạn nam vào, ngồi bên trái cùng hàng. 2 bạn này là người mua vé ngay trước tui, tui biết chắc là mua phim khác. Sở dĩ tui nhớ là vì 2 bạn này không phải người Việt, hình như người...
Read More

[Câu chuyện tại rạp phim] – Ngu lâu, dốt bền, khó đào tạo

Tui nghĩ là mình dùng từ hơi thậm xưng cho những cái tiêu đề. Nhưng mà ai đọc vô thông cảm nha, đó là những gì tui nghĩ đến khi gặp những "đặc sản" tại rạp phim. Ở phần trước (Đôi khi đẹp là một cái tội), tui nhắc về những bạn gái tỏ vẻ sành điệu, thì ở phần này tui lại nhắc đến những bạn trai dũng mãnh, luôn cố ra tay bảo vệ bạn gái và sỉ diện của mình nhưng thực chất chỉ là càng làm càng lòi cái thiếu học thức của mình ra. Câu chuyện 1: Tui đi xem phim. Khi bộ phim bắt đầu chiếu được vài phút thì 1 cặp kế bên tui bắt đầu léo nhéo. Anh bạn tui nhắc nhở "Nói chuyện thì ra quán café nha, ở đây là rạp phim". Cặp đó im, sau đó nói tiếp. Anh bạn tui nhắc tiếp thì thằng bạn trai bắt đầu sừng cồ...
Read More

[Câu chuyện tại rạp phim] – Đôi khi đẹp là một cái tội

"Ông trời công bằng lắm. Chúng ta không thể yêu cầu một cô gái vừa đẹp, vừa phải thông minh" Tui nghĩ thông minh bao gồm cả việc biết mình đang làm gì và nói gì, chứ không cần phải tinh thông kinh sử, cầm kỳ thi hoạ. Đẹp là cái tội, vì: Họ làm tình làm tội tui Họ làm tình làm tội người đi cùng. Họ tội ... nghiệp vì kém thông minh. Tui đang đứng xếp hàng mua nước trước khi vào rạp phim thì nghe văng vẳng bên tai "Trời, sao anh quê quá vậy. Lần đầu anh đi xem phim hả?". Ngó qua thì một cô gái tóc dài, váy ngắn, nhìn cũng được, đang đi cùng 1 anh chàng hơi nhỏ con, cao ngang cô ấy. Tiếng nói của cổ ngày càng rõ, chứng tỏ đang đi về phía tui đứng.Tui vừa mua xong, cô - gái - không - quê - mùa tót ngay vào, bất chấp phía...
Read More

Câu chuyện tại rạp phim – Lời mở đầu

Hôm bữa, tui có cho đăng 1 cái status trên Facebook, nội dung gồm 2 phần: Nhận xét sơ về phim Quả Tim Máu vừa xem. Than phiền về mấy bạn ngồi trong rạp. Hầu hết các bình luận trong status này đều chủ ý ủng hộ và chia sẻ nỗi khổ về mấy  bạn "gây rối" ngồi cùng rạp. Tui phát hiện rằng, bên cạnh các tranh luận về OS trong thiết bị di động, thương hiệu máy chụp hình, phân biệt vùng miền, bói toán ... thì sự bực mình khi đi xem phim tại Việt Nam cũng là 1 đề tài bất tận - đụng trúng là "tràng giang đại hải" chuyện để nói. (Mà kì lắm nha ... xung quanh tui ai cũng khổ tâm dữ dội lắm, thế nhân vật nào là người gây ra những nỗi khổ tâm đó ta?) Tui bỗng chợt nảy ra ý định sẽ viết lại các câu chuyện tui gặp phải tại rạp...
Read More